Mùa lễ Vu Lan: Khi chúng ta noi theo tấm gương báo hiếu của ngài Mục Kiền Liên, xin đừng quên chia sẻ cùng ngài. vì khi ngài trả xong chữ hiếu, thì ngài không còn được cài lên áo bông hồng màu đỏ nữa."
Những ai còn Mẹ, có quyền hạnh phúc cài lên áo của mình một bông hồng màu đỏ thắm. Các bạn hãy cùng tôi nhìn lại ký ức của mình về Mẹ.
Tôi sợ không còn thời gian nữa, cho mẹ tôi lẩn cho tôi, Đời người chỉ có một lần; dẩu có đời sau đi nửa, tôi cũng phải làm tròn bổn phận của tôi với người mẹ này, ở cái kiếp này. Vã lại nếu có đời sau chắc gì tôi sẽ gặp lại bà.
1.-Chữ hiếu của tôi thời thơ ấu.
Tôi là đứa con trai đầu lòng, dường như lúc năm sáu tuổi gì đó, trong lòng tôi đã mang chữ HIẾU trong đầu.
Ở đây tôi chỉ nói về chữ hiếu đối với mẹ, bởi vì ba tôi mất từ khi tôi chưa đủ khả năng trả hiếu. Vã lại sự thiếu gần gũi cũng như tính nghiêm khắc, nói đúng hơn là ba tôi khó với chúng tôi nhiều cái vô lý nên đã làm chữ hiếu của tôi bị chênh vênh không tròn cho lắm. và tôi không có cơ hội trải nghiệm trả hiếu đối với ba tôi nên tôi không đặt vấn đề. Nhưng dù sao trong lòng vẫn ân hận và nuối tiếc phân vân...

Nói về Mẹ, tình thương yêu mà mẹ tôi đã dành cho tất cả chúng tôi, đặc biệt là riêng tôi: ký ức của tôi không đủ chổ chứa hoặc đã tiếp nhận và đã vơi đi rất nhiều. Nhưng cũng đủ thôi thúc tôi phải làm một cái gì đó để đáp trả bù đắp phần nào những gì mà mẹ tôi đă xẻ thịt banh da và đã quên thân mình, làm lụng vất vả để nuôi nấng chúng tôi nên vóc nên hình, được hiện diện hôm nay trên cỏi đời này.

Nhưng, nếu chỉ nuôi nấng không thôi, thì có lẽ cũng không đủ sức thôi thúc tôi nhiều, để tôi phải NÓI đến chữ HIẾU.
Thường thì khi ta còn bé, mỗi lần ta nủng nịu mè nheo, được mẹ vuốt ve nuông chiều. Ta cãm thấy rất hạnh phúc. Ta choàng qua cổ mẹ tặng mẹ nụ hôn, mẹ cũng được hạnh phúc lây. Theo tôi nghĩ chúng ta đã biết đến chữ hiếu và đã có hành động trả hiếu từ những ngày ấy.
Dần dần lớn lên, ngoài việc hiễu công đức sinh thành, khổ sở làm lụng vất vã nuôi chúng tôi khôn lớn từng ngày, mẹ tôi còn che dấu nỗi khổ trong lòng, một nỗi khổ còn lớn hơn nổi khổ thân xác ở đợ, nuôi con của mẹ : Ba tôi dã có vợ hai từ mấy năm rồi, từ sau khi mẹ tôi mới sinh đứa con thứ ba, khi tôi vừa tròn bốn tuổi. Vậy mà chúng tôi có biết gì đâu. Hàng ngày vẫn mè nheo nủng nịu. Vẩn làm khó mẹ mỗi khi ốm đau, có ít xích ra nhiều để được mẹ yêu thương hơn. Chính tôi đâu có biết những trò ranh mãnh đó chỉ làm cho mẹ tôi thêm lo lắng khổ sở hơn thôi, trong cuộc đời của mẹ.
Mẹ tôi là đầu bếp cho môt ông quan, được chủ cấp nơi ăn chốn ở ngay chổ làm, cho tất cả chúng tôi ngoại trừ ba tôi. Ba tôi là tài xế cho một hảng của tây, cũng được cấp chổ ở tại hảng. Hàng tuần gia đình tôi mới được xum hợp vào tối thứ bảy và ngày chủ nhật, tại chổ ở của mẹ con chúng tôi đang tá túc...
Lần đầu tiên mẹ tôi xin nghỉ việc để đi công chuyện, tôi mới thấm thía những giờ phút xa mẹ như thế nào. Từ lúc sinh ra đến thời điểm đó, mấy anh em chúng tôi suốt ngày quanh quẩn bên mẹ, ngoài những giờ chúng tôi đi học mới tạm quên mẹ, vì mãi vui chơi với bạn bè. Hôm đó mẹ tôi đi từ sáng sớm, sau khi dặn dò động viên tôi ở nhà trông chừng hai đứa em, một đứa kém hơn tôi một tuổi, đứa kia chập chửng biết đi. Còn tôi tròn sáu tuổi...Tôi đoan chắc như thé vì đứa em gái nhỏ hơn tôi sáu tuổi chưa sinh ra đời. Thế là mẹ tôi đi biền biệt từ sáng đến xế chiều mà vần chưa thấy về...
Không còn kiên nhẩn ở trong nhà chờ đợi được nữa, bởi hai đứa em đều luôn mồm đòi mẹ. Quên cả lời dặn dò của mẹ, Tôi rửa tay chân mặt mày cho hai đứa rồi dắt díu cả hai đứa ra tận đầu ngỏ hẽm khu phố, ngồi trên vĩa hè cùng nhau chờ đón mẹ.
Ngồi được một chốc, có lẽ không lâu. Nhưng tất cả chúng tôi đều sốt ruột. thằng em kế tuy hằng ngày thường hay rắn mắt, ít khi vòi vỉnh mẹ, hôm nay cặp mắt đỏ hoe, nó ngồi thật sát vào tôi, rưng rưng trách với tôi là tại sao má đi đâu lâu quá mà không chịu về. Còn thằng em nhỏ thì khóc từng cơn. dảy nảy. trán ướt đẫm mồ hôi, rôm sảy nổi đầy trán...cổ họng khò khè vì chứng hen suyển.

Ngày đó chúng tôi dã có chiếc xe đạp nhỏ mà bánh xe thật to. Tôi dã phải dổ dành bằng cách biểu mấy đứa em cứ nhắm mắt lại quay bánh xe đang nằm kềnh kế bên đúng ba lần nó dừng, thì má sẽ về. Chúng nó tin vào lời xí gạt của tôi nên tạm nín, cùng luân phiên nhau quay bánh xe và nhìn vào những vòng quay tưởng chừng như vô tận... quay hoài mà mẹ tôi cũng chưa chịu về. Trong lúc đó trong bụng tôi rối như tơ vò, miệng lâm râm khấn đức Quan Thé Âm cho mẹ tôi đừng bị xe đụng, đừng bị Chà Và bắt, đừng chết bỏ tụi con một mình...Tôi đã khóc nhưng cố không nấc thành tiếng và cũng cố không cho nước mắt chảy ra. Nhưng không dấu được hai đứa em bé bỏng của tôi. Chúng nhìn tôi khóc rồi cùng òa khóc theo. Cả ba anh em cùng ôm nhau khóc lớn hơn, khi bị những người lớn trêu chọc là mẹ mày bị chà và bất rồi...
Cuối cùng thì những người làm chung với mẹ tôi thấy vậy, khuyên nhủ chúng tôi hãy về nhà chờ mẹ vì trời đã sẩm tối rồi, con nít không nên ở ngoài đường... Các em tôi mệt nhoài, về đến nhà lăn kềnh ra ngủ. Còn tôi đốt nhang cầu nguyện với Phật bà Quan Âm cho mẹ tôi đừng có chết, để trở về với tụi con...
Và đến khuya thì mẹ tôi cũng về. Đầu cổ tóc tai không bình thường, gưong mặt thất thần, mẹ ôm choàng lấy tôi hôn lên trán lên tóc tôi thật nhiều, nước mắt ràn rụa. Các em tôi đều tỉnh giấc, bò tới ôm choàng lấy mẹ, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Thấy mẹ khóc, tôi khóc, cũng òa khóc theo, miệng không ngớt van xin mẹ: " Mai mốt má đừng bỏ con..."
Từ đó tôi dã biết yêu thương mẹ thật nhiều, dù tôi cũng vẩn chưa biết hôm đó mẹ đã cùng một người bạn của mẹ đi đánh ghen...
.2.-Thời tuổi thơ ấu của tôi.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu sao với một đứa trẻ mới sáu tuổi đầu như tôi lúc đó, lại nhớ mồn một từng chi tiết của lần xa mẹ đầu tiên ấy. Nhiều lần tôi đã nghi ngờ tuổi của chính mình khi đó, mỗi khi nhớ lại ký ức này.
Thuở ấy có lẽ tôi chưa biết nghỉ tới chử báo hiếu. Nhưng tôi có cố gắng làm cho mẹ vui. Đi học về lúc nào tôi cũng quanh quẩn bên các em. Phụ giúp mẹ tôi việc nhà việc cửa. lớn hơn một chút chừng tám chín tuổi đã biết đi chợ, kho cá nấu cơm suốt...để mẹ yên tâm đi làm cho người ta...
Tuổi thơ của tôi là vậy. Chẳng hiểu trời phú cho tôi tính thích nghi từ bao giờ? Bất cứ việc gì tôi làm khi ấy đều kết hợp với chuyện chơi, và tất cả làm việc gì cũng đều cảm thấy thú vị. Tôi yêu đời và yêu cuộc sông đang có, nên không biết chử khổ chử bất hạnh bao giờ. Tính tình thường vui vẽ, hiền lành, có tật cà lăm, nhưng có khiếu khôi hài, kể chuyện. Khi giử em thì tổ chức cùng đám trẻ cùng lứa chơi trò thám hiễm, cầm gậy cầm gộc lùng sụt nát hết trảng cỏ tranh cỏ sậy ở quanh vùng để diệt chằn tinh mà không hề biết nguy hiễm là gì. Nhiều người đả tặt lưỡi thương hại lủ con không cha...
Nấu cơm, kho cá, nấu canh thì nghiên cứu đủ thứ món, có bữa các em không nuốt được vì nó giống cơm xà bần, lại vừa mặn vừa cay, lại còn tanh ói nữa. Vậy mà mẹ tôi nào có biết gì đâu. Đi chợ là cơ hội được ghé quầy sơn đông mãi vỏ coi xiếc, ảo thuật miển phí, ngày nào cũng vậy, không có thì cãm thấy hụt hẩn và buồn. Có lần mải xem, bị lưu manh móc sạch tiền chợ, sợ đến phát khiếp, đến độ định tự tử, nhưng vì sợ chết nên về míu máo nói dóc với mẹ là bị làm rớt tiền lúc nào không hay. Mẹ không tin vì mẹ đã dặn tiền và giấy ghi để đi chợ phải cầm trên tay, con mặc xà lỏn bỏ đừng để túi sau khó móc ra, bỏ túi áo thì dễ rớt... Mẹ bắt tôi nằm cúi xuống đi văng cầm roi nhịp nhịp, gạn cho tôi phải biết nói thành thật. cuối cùng phải khai sự thật. Mẹ không đánh mà còn nói tội nghiệp cho con tôi...mà mẹ còn cười nữa, tôi không hiễu tại sao nữa.


Việc học cũng vậy. Đầu năm nhận sách giáo khoa đem về nhà, thì hơn tuần sau tôi đã đọc hết sạch. Đọc hết, tìm cách giải trước những bài trong sách. Giỏi toán, nhưng dốt văn, cái tệ nhất là học bài lâu thuộc, nên tôi rất chăm nghe thầy giảng bài. Tôi say sưa xem đó là một trò giải trí... nên đến lúc học thì tôi học rất nhàn hạ và học rất giỏi, Có lần hồi năm học lớp Ba thầy giáo đặc cách cho tôi học thử lớp lớn hơn, chỉ vì toàn là các bạn mới, lớn tuổi hơn mà lạ hoắc, tôi sợ quá trốn học, thầy giáo buộc phải trả tôi lại lớp củ, mà lòng thầm tiếc cho tôi. ..
Nghĩ cho cùng, tuổi thơ của tôi không bị đánh mất hoàn toàn. Có lẽ vì vậy tôi chửng chạc hơn đám trẻ cùng lứa, khi chơi thì phải chơi trò có thủ lảnh, nếu không có trò cần thủ lảnh thì không được chơi trò gì cả. những lúc đó tôi thường quan sát này nọ để cười một mình...
Thỉnh thoảng mẹ tôi thấy tội nghiệp dẫn chúng tôi đi xem xi nê ma, phim Án độ. Thường khi xem xong mẹ hay khóc. Không hiểu mẹ khóc cho nhân vật trong phim hay mẹ khóc bởi sự cô đơn và bất hạnh của mẹ, vì thường những lúc như vậy không có ba đi cùng. Tôi cũng không quan tâm lắm về vấn đề này. Nói đúng hơn chưa đủ biết để hiễu là những bất hạnh đang phủ lên gia đình của mấy mẹ con chúng tôi.

Và cuộc sống nó diển ra như những gì nó phải diễn...
Mẹ tôi lần lượt sinh ra những đứa em kế tiếp. Vì không đủ tiền đóng học phí cho chúng tôi, nhưng muốn cho chúng tôi được tiếp tục cắp sách đến trường, mẹ tôi quyết định tôi phải bỏ học lớp Nhì, ở một trường tư thục, để xin vào học lại từ đầu lớp Năm ở một trường nhà nước, xa lơ xa lắc, phải đi một chuyến đò, hai tuyến xe ô tô buýt mới tới được trường học, vì học ở trường nhà nước được miễn hoàn tòan học phí, nhà trường vừa mở lớp ưu tiên dành riêng cho những đứa trẻ di cư 1954, không phân biệt tuổi tác.
Cả ba anh em tôi phải học cùng môt lớp: lớp Năm, chung với các bạn nói chuyện rất khó nghe! Không hiểu sao lúc đó tôi ngu quá, không cố gắng thuyết phục mẹ hãy thương con, cho con được tiếp tục học lớp Nhì, để sau này con được làm kỹ sư chế tạo máy, dù tôi rất mê hội họa từ tấm bé.
Mặc dù vậy lương của mẹ tôi cộng thêm một phần ba lương của ba tôi cấp dưỡng, không đủ để trang trải cho chúng tôi đi học và nuôi dưỡng năm anh em chúng tôi lúc bấy giờ.
Mẹ tôi dần quen sống cảnh thiếu bóng chồng, tụi tôi cũng thế, cũng quen dần cảnh thiếu bóng cha. Bây giờ nghĩ lại cãm thấy mình tội lỗi: Nhiều lúc tôi mong ba tôi càng ít về nhà càng tốt, vì mỗi khi ông về, trước khi ra đi, ông thường hay dạy bù chúng tôi bằng những câu viết bằng phấn trên vách nhà, kèm theo cái giá phải trả bằng mười roi. Dù ba rất thương yêu chúng tôi. Nhưng những trận đòn dích đáng thường xuyên mỗi lần ba tôi về thăm chúng tôi, vì chúng tôi hay quên mấy câu trên vách, Có lỗi mà bị đòn đã đành, các em tôi phạm lỗi, tôi cũng vẩn bị ăn mười sợi dây nịt, vì tội làm anh không biết dạy em.
Như vậy, trách nhiệm của ba tôi sang sẽ cho tôi từ khi tôi còn rất nhỏ. Từ đó tôi cũng rất nghiêm khắc với các em của tôi. Nhưng tôi khác ba tôi ở một điểm là tôi có dạy, có răn, có đe, và có cả yêu thương đùm bọc, còn đòn vọt là giải pháp sau cùng . Sau này nghĩ lại tôi có phần ác với các em tôi, vì chúng cũng cùng chung số phận bất hạnh như tôi. "Thật ra anh muốn các em nên người, muốn các em phải vượt qua được cái xấu, và đạt cho bằng được cái tốt hầu thoát qua được những nổi bất hạnh mà cả gia đình chúng ta đang gánh chịu. Sự thật là anh muốn thay mẹ, để dạy đỗ các em thôi...Vì mẹ đầu tắt mặt tối đi làm thường xuyên từ sáu giờ sáng đến mươi giờ đêm mới về đến nhà gặp mặt các con của mẹ..."
3.- Thời tuổi vị thành niên của tôi.
Đường đời, thật quá chông chênh. Bảy năm sau tôi cũng vừa bò lên lớp Đệ Lục trong mặc càm và hờn tủi, vì các bạn đồng lứa của tôi khi trước, bây giờ đă có bằng Trung học Đệ nhất cấp và đang bắt đầu học lớp Đệ Tam . Thời điểm này mẹ con tôi đã về ở với ba, mẹ tôi xin làm công nhân cùng hảng nơi ba làm. Bà Hai và các con của bà ở nhà thuê nơi khác, tối ba thường về với bà ấy và các em cùng cha với tôi . Mẹ tôi không nói gì, bà rất hiền hậu, và giỏi chịu đựng.
Vừa được nhập học lớp Đệ Lục hơn tháng, thì có người làm chung với mẹ, giới thiệu cho tôi vào học nghề thợ nguội ở trong cùng một hảng với ba mẹ tôi, có hưởng lương áp răn ti. Họ thấy hoàn cảnh mẹ tôi quá khó khăn, nợ nần lắt nhắt, con cái thì tám đứa nhóc nheo, còn tôi đã lớn tồng ngồng, có học hành nữa chắc cũng chẳng tới đâu.
Lần này, tôi đủ lớn khôn để phân tích cho mẹ nghe những thiệt thòi của tôi phải gánh chịu: những kiến thức tối thiểu tôi cần được trang bị, để thoát khỏi cảnh bần cùn ngu muội. "Dù con không thi đậu nổi cấp bằng Tú Tài con cũng có được kiến thức mà sống. Con đã học trể lắm rồi, nếu nghỉ học là một điều bất hạnh cho con".- Và tôi đã khóc. Mẹ tôi cũng khóc.-"Nếu con ham học như vậy, thì thôi, má cũng đành lo cho con tiếp tục đi học. Má sẽ cho ba đứa em nhỏ nghỉ học để lo cho con. Híc híc..." -Tôi biết mẹ tôi nói thật lòng, tim tôi đau nhói. Nhưng vì quá ham học nên tôi ích kỹ im lặng không chối từ.

Còn mẹ tôi như vừa trút xong gánh nặng. Vì đã quyết định xong một việc lớn. Tối đến, nhìn gương mặt mẹ tôi vô tư lự, buồn dàu dàu, mẹ ngồi chăm chỉ sửa lại cái quần tây củ của ông Mách gát dan cho, để tôi mặc mà tiếp tục đi học. Tôi đã bật khóc lần nữa.
"Thưa má con sai rồi, thà một mình côn nghỉ để cho ba đứa nó đi học. Thứ hai này con sẽ đi học nghề. Đi làm có tiền, con xin má cho phép con chỉ phụ má tiền cơm phần của con. Còn lại bao nhiêu, con dành tiền để đi học lớp Bình Dân Học Vụ, dạy vào ban đêm, một năm hai lớp"...
Vì mới vào lớp Đệ Lục, nên tôi phải đành ghi danh vào lớp Thất Lục ( một năm hai lớp), như vậy tôi phải học chồng thêm một lần nữa lớp Đệ thất . Sáng sớm đi học võ, Mặt trời chưa ló dạng phải bỏ võ đường, đi làm. Chiều vừa hết giờ làm quăng vội cái vá trộn hồ hoặc chiếc xe rùa. Đạp riết cái xe cà tàng về nhà tắm rữa thật kỷ,cho ra dáng thư sinh, vì nếu không kỹ lưỡng nước xi măng nổi mốc lên quê với bạn bè cùng lớp. Rồi ăn cơm qua loa, phóng vội đến trường, nuốt từng chữ của thầy giảng bài, để đở phải về nhà ngồi cắn viết, cái nào chưa hiểu thì hỏi cho tới cùn, nên thường bị mấy cô chú lớn tuổi thường là công chức cùng học phản đồi.

Thường thường về đến nhà là lật bài ra học và làm bài cho đến khi nào xong mới đi ngủ. Bốn giờ sáng thức dậy, sống tiếp cho ngày hôm sau...Thân thể như con cò ma, cao lêu nghêu, ngất nghểu. Lúc này lương học nghề quá ít không đủ cho tôi mua sắm sách vỡ để đi học, nên học nghề sau một năm toàn là bị sai vặt, tôi đă xin làm cu li cho thợ hồ đế có lương cao hơn chút đỉnh hầu đủ trang trải cho cái việc học của tôi. Đặc biệt là cũng không muốn nhìn cảnh làm lụng vất vã của mẹ tôi trong hảng này.
Mẹ tôi thấy tôi tranh thủ để dành lại thời gian bị đánh cắp trong cuộc đời của tôi mà bà xót xa. " Con à! Sức người có hạn, con mà cố quá có ngày ho lao, thì cuộc đời con cũng chẳng còn gì... Con có bề gì làm sao má sống được. Má thấy con khổ như vầy mà má ân hận, cũng chỉ tại ba mày, phải chi,,,".
Tôi chỉ cãm thấy càng thương mẹ nhiều hơn, còn đối với ba trong đời tôi chưa lần trách ba của tôi, dù một lời ở trong lòng. Tôi chỉ buồn sao số mình quá nhiều lận đận. Cái mà tôi trân trọng là nhờ có ba mẹ nên mình mới được hiện diện trên cỏi đời này. Giả sử không có ba và mẹ tôi thì liệu rằng trên cõi đời này, trần gian này có tôi hay không? Nếu là người cha khác thì chắc chắn không phải là tôi rồi. Vì vậy tôi vẫn yêu quý ba tôi như là mẹ, kể cả sự kính trọng. Còn tình thương thì có lẽ tôi phải phân tích như thế này. Dù cha tôi rất thương tôi, đúng hơn là rất thương các con, Nhưng tình thương đó ông san sẽ cho nhiều nơi, nên ông ấy đã cho tôi ít hơn mẹ tôi cho tôi, nên thành thật mà nói, tôi yêu mẹ tôi mhiều hơn. Tôi nói vậy không biết có lỗi đạo làm con hay không?

4.- Thời tuổi thành niên của tôi.
Cuối cùng tôi cũng bước tới được lớp Tam Nhị. Tôi cũng sẽ có dịp đi thi Tú Tài 1. Tôi náo nức chờ đợi cái ngày đó, dù biết chắc cái sự học của tôi không đủ khả năng đậu để lấy bằng.
Nhưng cuộc đời tôi nó hơi bị khốn nạn. Cái danh nghĩa: "Hồi đó tao cũng có đi thi Tú Tài!" vỉnh viển không bao giờ tôi được thốt lên. Chiến tranh đã cướp đi điều đó của tôi.
Tết Mậu Thân.
Bỏ lại sau lưng tất cả những gì tôi ấp ủ. Ra đi nhập ngủ theo lệnh Tổng động viên của chế độ Sài gòn.
Tôi dã dấn thân bất đắc dĩ vào cuộc chiến, cầm súng đối đầu với người phía bên kia cũng là những người Việt như tôi....Và tôi đã lập gia đình , vợ đang mang thai đứa con đầu lòng trong thời chiến...
Ba mươi tháng tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm. Cách Mạng thành công. Cuộc đời tôi lại thêm một khúc quanh mới. Sau khi học tập vài ngày, và đến khi đứa con trai đầu lòng chào đời. Tôi được chính quyền cách mạng khuyến khích hồi hương hoặc đi kinh tế mới. Để chuộc lại lỗi lầm của mình đối với dân tộc, với đất nước., tôi đã tình nguyện xung phong đăng kí đi hồi hương về quê ngoại.
Hai bàn tay trắng, một vợ và đứa con còn đỏ hỏn, từ biệt cha mẹ anh em, ra đi mà trong lòng không mang theo một chữ gì gọi là hiếu, trong mớ hành trang hồi hương của mình...để đi lập nghiệp ở một nơi chưa lần đặt chân tới.
Rồi sau gần bảy năm trả giá cho cuộc đời lầm lở của mình. Tôi trồi đầu trở về thành phố, xin tá túc vào một con hẻm hơn chừng mười mét vuông, kế nhà của cha mẹ tôi, làm lại cuộc đời từ đầu. Cha mẹ tôi sắp đến tuổi về hưu, các em tôi đả lớn, Đứa đi làm, đứa đi nghĩa vụ quân Sự. Cơm áo gạo tiền mạnh ai nấy sống. Chữ hiếu dường như tất cả trong gia đình không ai nghĩ trong đầu, chớ đừng nói chi chữ hiếu.
Và dòng đời cứ trôi, đất nước mở cửa. Cuộc sống dể thở hơn. Tôi và bà xả đã đeo bám vào cái nghề thủ công mỹ nghệ gỗ gần ba mươi năm từ sự gợi ý của thằng em kế tôi, nghề này có duyên với tôi hơn cái nghề kỹ sư mà tôi hằng mong ước từ lúc nhỏ.


Bấm vào đây để xem phóng sự Bản Sắc Việt về ngành nghề thủ công mỹ nghệ Tranh Ghép Gỗ đã nuôi sống gia đình tôi :
http://www.youtube.com/watch?v=awssR3uWxgg
Cuộc sống cứ thăng trầm, khi thì sình lên lúc xẹp xuống, cày ngày cày đêm, vậy mà vợ chồng tôi lây lất trong chật vật vật, cũng nuôi được bốn đứa con học hành được hơn Tú Tài. Tâm niệm phải làm sao lo cho các con của tôi được học hành hơn tôi, đã tôi được toại nguyện. Tôi mong rằng các con tôi cũng có tâm niệm giống như tôi. Và rồi... tất cả chúng nó đã có gia đình , sau hơn sáu năm từ khi thằng con trai trưởng lập gia đình, chúng nó đã mang về cho tôi tất cả chín đứa cháu: nội, ngoại .
Thời kỳ kinh tế thị trường khiến mọi người dễ thở, nhưng cũng nhiều khắc nghiệt, cạnh tranh giá cả không khoan nhượng, khách hàng mượn đầu heo nấu cháo...v.v... Có kẽ khóc người cười. Mặc dù làm ăn cò con nhỏ lẽ, nhưng nhóm thợ của tôi cũng không thoát khỏi phá sản , sạt nghiệp, nợ nần tứ giăng. Bản thân tôi không đủ trình độ quản lý để tiếp tục sản xuất. trong khi công việc đang trên đà phát triển. Nên tôi đành phải giải nghệ, về hưu non.
Nhà xưởng được hơn trăm mét vuông lại nằm trong khu vực giải tỏa để làm khu đô thị mới , tôi đành giao nhà xưởng lại cho dự án này. Nhận đựơc tiền đền bù kha khá nhưng vẩn không đủ mua một căn nhà nhỏ ở nội thành. Sau khi trang trải nợ nần. Tôi ra một vùng nông thôn ngoại thành, mua lại một căn nhà cấp bốn lụp xụp nhưng khá rộng rải, nhà với sân cũng cứng trăm mét vuông, sửa chửa lại tương đối khang trang, chỉ hai vợ chồng tôi dọn về ở.
Con cái đứa theo chồng, đứa có nhà riêng, hàng tuần chúng nó thay phiên hoặc cùng tụ lại nấu nướng cùng ăn, xong rồi ai lại về nhà nấy. Hàng tháng chúng nó trợ cấp mỗi đứa một số tiền, cộng thêm ít tiền lãi ngân hàng, vợ chồng cũng đủ lây lất qua ngày.
Tôi đă hưởng được hạnh phúc sau cú phá sản này. Thật trớ trêu thay cho cuộc sống...Lúc làm sặc gạch, mang tiếng: hàng bán toàn cho Việt kiều và người nước ngoài. Vậy mà nợ nần tứ vây khốn, chổ ở thì vợ chồng và bốn đứa con sống chui rút trong căn gác sép chật hẹp bé tí teo ngày nào. Đến lúc phá sản lại được sống cuộc sống an nhàn đáng sống, nhà cửa khang trang, con cháu được gần gũi thường xuyên.
Tôi đã thoát cái vòng danh lợi lanh quanh. Tôi đã quẳng gánh lo đi...Tôi thường cười những nụ cười "không hiểu" cho số phận của mình.
Lúc này, tôi mới rảnh rang nhìn lại và suy gẫm những cái mất còn. Ba tôi đã mất mười mấy năm nay. Mẹ tôi tôi đã hơn tám mươi tuổi sống ở ngôi nhà củ cùng với hai đứa em trai và một gái, tiền nông nhờ vào tiền trợ cấp của vợ chồng đứa em Út, đi lao động hơp tác ở Đức và định cư luôn bên ấy hàng tháng gởi về nuôi mẹ.
Chử hiếu, trong từ thời gian tôi trưởng thành đến bây giờ, tôi có đủ lý do để biện minh: nào là cơm áo gạo tiền, nào là hoàn cảnh của thời cuộc đẩy đưa, để có quyền quên... Và tôi cũng có lý do để không cần quan tâm đặt ra trong thời điểm này. Ở nhà mẹ tôi có cả ba đứa em cùng lo cho mẹ, tiền bạc thì khỏi lo, đã có vợ chồng Út lo, nên tôi an tâm và vui sống hưởng thú điền viên cùng con, cháu lúc tuổi cận lục tuần...
Tôi đã vờ đi chử hiếu, Chử hiếu đã có người lo. Mình khỏe re...
5.- Thời tuổi xế chiều của tôi.
Nói dể khó làm: "TRẢ HIẾU cho MẸ". Nhưng một khi đã làm thì không còn muốn nói gì nửa. Nên tôi không nói. Tôi sẽ làm và đang làm...dù tôi biết trước là khó làm...


Mẹ tôi đã tám mươi bảy tuổi, đang bệnh nặng, trong tình trạng bắt đầu quên lẩn. Còn tôi vừa bước sang tuổi sáu mươi hai, trong người đủ thứ bệnh linh tinh, vợ tôi thì bị thoái hóa cột sống và bị loãng xương nặng.., Hiện nay vợ chồng tôi đã đem mẹ tôi về đễ chăm sóc, phụng dưởng hơn hai năm rồi. Dù mẹ tôi bệnh rất nặng, nhưng sức khỏe tương đồi tốt so với những người cùng tuổi như bà, tuy nhiên bà vẫn phải chịu đựng những cơn đau quằn quại từ bệnh tật.
March
11
.
Mùa lễ Vu Lan; Khi chúng ta noi theo tấm gương báo hiếu của ngài Mục Kiền Liên, xin đừng quên chia sẻ cùng ngài. vì khi ngài trả xong chữ hiếu, thì ngài không còn được cài lên áo bông hồng màu đỏ nữa." Những ai còn Mẹ, có quyền hạnh phúc cài lên áo của mình một bông hồng màu đỏ thắm. Các bạn hãy cùng tôi nhìn lại ký ức của mình về Mẹ.
Tôi sợ không còn thời gian nữa, cho mẹ tôi lẩn cho tôi, Đời người chỉ có một lần; dẩu có đời sau đi nửa, tôi cũng phải làm tròn bổn phận của tôi với người mẹ này, ở cái kiếp này. Vã lại nếu có đời sau chắc gì tôi sẽ gặp lại bà.
1.-Chữ hiếu của tôi thời thơ ấu.
Tôi là đứa con trai đầu lòng, dường như lúc năm sáu tuổi gì đó, trong lòng tôi đã mang chữ HIẾU trong đầu.
Ở đây tôi chỉ nói về chữ hiếu đối với mẹ, bởi vì ba tôi mất từ khi tôi chưa đủ khả năng trả hiếu. Vã lại sự thiếu gần gũi cũng như tính nghiêm khắc, nói đúng hơn là ba tôi khó với chúng tôi nhiều cái vô lý nên đã làm chữ hiếu của tôi bị chênh vênh không tròn cho lắm. và tôi không có cơ hội trải nghiệm trả hiếu đối với ba tôi nên tôi không đặt vấn đề. Nhưng dù sao trong lòng vẫn ân hận và nuối tiếc phân vân...

Nói về Mẹ, tình thương yêu mà mẹ tôi đã dành cho tất cả chúng tôi, đặc biệt là riêng tôi: ký ức của tôi không đủ chổ chứa hoặc đã tiếp nhận và đã vơi đi rất nhiều. Nhưng cũng đủ thôi thúc tôi phải làm một cái gì đó để đáp trả bù đắp phần nào những gì mà mẹ tôi đă xẻ thịt banh da và đã quên thân mình, làm lụng vất vả để nuôi nấng chúng tôi nên vóc nên hình, được hiện diện hôm nay trên cỏi đời này.

Nhưng, nếu chỉ nuôi nấng không thôi, thì có lẽ cũng không đủ sức thôi thúc tôi nhiều, để tôi phải NÓI đến chữ HIẾU.
Thường thì khi ta còn bé, mỗi lần ta nủng nịu mè nheo, được mẹ vuốt ve nuông chiều. Ta cãm thấy rất hạnh phúc. Ta choàng qua cổ mẹ tặng mẹ nụ hôn, mẹ cũng được hạnh phúc lây. Theo tôi nghĩ chúng ta đã biết đến chữ hiếu và đã có hành động trả hiếu từ những ngày ấy.
Dần dần lớn lên, ngoài việc hiễu công đức sinh thành, khổ sở làm lụng vất vã nuôi chúng tôi khôn lớn từng ngày, mẹ tôi còn che dấu nỗi khổ trong lòng, một nỗi khổ còn lớn hơn nổi khổ thân xác ở đợ, nuôi con của mẹ : Ba tôi dã có vợ hai từ mấy năm rồi, từ sau khi mẹ tôi mới sinh đứa con thứ ba, khi tôi vừa tròn bốn tuổi. Vậy mà chúng tôi có biết gì đâu. Hàng ngày vẫn mè nheo nủng nịu. Vẩn làm khó mẹ mỗi khi ốm đau, có ít xích ra nhiều để được mẹ yêu thương hơn. Chính tôi đâu có biết những trò ranh mãnh đó chỉ làm cho mẹ tôi thêm lo lắng khổ sở hơn thôi, trong cuộc đời của mẹ.
Mẹ tôi là đầu bếp cho môt ông quan, được chủ cấp nơi ăn chốn ở ngay chổ làm, cho tất cả chúng tôi ngoại trừ ba tôi. Ba tôi là tài xế cho một hảng của tây, cũng được cấp chổ ở tại hảng. Hàng tuần gia đình tôi mới được xum hợp vào tối thứ bảy và ngày chủ nhật, tại chổ ở của mẹ con chúng tôi đang tá túc...
Lần đầu tiên mẹ tôi xin nghỉ việc để đi công chuyện, tôi mới thấm thía những giờ phút xa mẹ như thế nào. Từ lúc sinh ra đến thời điểm đó, mấy anh em chúng tôi suốt ngày quanh quẩn bên mẹ, ngoài những giờ chúng tôi đi học mới tạm quên mẹ, vì mãi vui chơi với bạn bè. Hôm đó mẹ tôi đi từ sáng sớm, sau khi dặn dò động viên tôi ở nhà trông chừng hai đứa em, một đứa kém hơn tôi một tuổi, đứa kia chập chửng biết đi. Còn tôi tròn sáu tuổi...Tôi đoan chắc như thé vì đứa em gái nhỏ hơn tôi sáu tuổi chưa sinh ra đời. Thế là mẹ tôi đi biền biệt từ sáng đến xế chiều mà vần chưa thấy về...
Không còn kiên nhẩn ở trong nhà chờ đợi được nữa, bởi hai đứa em đều luôn mồm đòi mẹ. Quên cả lời dặn dò của mẹ, Tôi rửa tay chân mặt mày cho hai đứa rồi dắt díu cả hai đứa ra tận đầu ngỏ hẽm khu phố, ngồi trên vĩa hè cùng nhau chờ đón mẹ.
Ngồi được một chốc, có lẽ không lâu. Nhưng tất cả chúng tôi đều sốt ruột. thằng em kế tuy hằng ngày thường hay rắn mắt, ít khi vòi vỉnh mẹ, hôm nay cặp mắt đỏ hoe, nó ngồi thật sát vào tôi, rưng rưng trách với tôi là tại sao má đi đâu lâu quá mà không chịu về. Còn thằng em nhỏ thì khóc từng cơn. dảy nảy. trán ướt đẫm mồ hôi, rôm sảy nổi đầy trán...cổ họng khò khè vì chứng hen suyển.

Ngày đó chúng tôi dã có chiếc xe đạp nhỏ mà bánh xe thật to. Tôi dã phải dổ dành bằng cách biểu mấy đứa em cứ nhắm mắt lại quay bánh xe đang nằm kềnh kế bên đúng ba lần nó dừng, thì má sẽ về. Chúng nó tin vào lời xí gạt của tôi nên tạm nín, cùng luân phiên nhau quay bánh xe và nhìn vào những vòng quay tưởng chừng như vô tận... quay hoài mà mẹ tôi cũng chưa chịu về. Trong lúc đó trong bụng tôi rối như tơ vò, miệng lâm râm khấn đức Quan Thé Âm cho mẹ tôi đừng bị xe đụng, đừng bị Chà Và bắt, đừng chết bỏ tụi con một mình...Tôi đã khóc nhưng cố không nấc thành tiếng và cũng cố không cho nước mắt chảy ra. Nhưng không dấu được hai đứa em bé bỏng của tôi. Chúng nhìn tôi khóc rồi cùng òa khóc theo. Cả ba anh em cùng ôm nhau khóc lớn hơn, khi bị những người lớn trêu chọc là mẹ mày bị chà và bất rồi...
Cuối cùng thì những người làm chung với mẹ tôi thấy vậy, khuyên nhủ chúng tôi hãy về nhà chờ mẹ vì trời đã sẩm tối rồi, con nít không nên ở ngoài đường... Các em tôi mệt nhoài, về đến nhà lăn kềnh ra ngủ. Còn tôi đốt nhang cầu nguyện với Phật bà Quan Âm cho mẹ tôi đừng có chết, để trở về với tụi con...
Và đến khuya thì mẹ tôi cũng về. Đầu cổ tóc tai không bình thường, gưong mặt thất thần, mẹ ôm choàng lấy tôi hôn lên trán lên tóc tôi thật nhiều, nước mắt ràn rụa. Các em tôi đều tỉnh giấc, bò tới ôm choàng lấy mẹ, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Thấy mẹ khóc, tôi khóc, cũng òa khóc theo, miệng không ngớt van xin mẹ: " Mai mốt má đừng bỏ con..."
Từ đó tôi dã biết yêu thương mẹ thật nhiều, dù tôi cũng vẩn chưa biết hôm đó mẹ đã cùng một người bạn của mẹ đi đánh ghen...
.2.-Thời tuổi thơ ấu của tôi.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu sao với một đứa trẻ mới sáu tuổi đầu như tôi lúc đó, lại nhớ mồn một từng chi tiết của lần xa mẹ đầu tiên ấy. Nhiều lần tôi đã nghi ngờ tuổi của chính mình khi đó, mỗi khi nhớ lại ký ức này.
Thuở ấy có lẽ tôi chưa biết nghỉ tới chử báo hiếu. Nhưng tôi có cố gắng làm cho mẹ vui. Đi học về lúc nào tôi cũng quanh quẩn bên các em. Phụ giúp mẹ tôi việc nhà việc cửa. lớn hơn một chút chừng tám chín tuổi đã biết đi chợ, kho cá nấu cơm suốt...để mẹ yên tâm đi làm cho người ta...
Tuổi thơ của tôi là vậy. Chẳng hiểu trời phú cho tôi tính thích nghi từ bao giờ? Bất cứ việc gì tôi làm khi ấy đều kết hợp với chuyện chơi, và tất cả làm việc gì cũng đều cảm thấy thú vị. Tôi yêu đời và yêu cuộc sông đang có, nên không biết chử khổ chử bất hạnh bao giờ. Tính tình thường vui vẽ, hiền lành, có tật cà lăm, nhưng có khiếu khôi hài, kể chuyện. Khi giử em thì tổ chức cùng đám trẻ cùng lứa chơi trò thám hiễm, cầm gậy cầm gộc lùng sụt nát hết trảng cỏ tranh cỏ sậy ở quanh vùng để diệt chằn tinh mà không hề biết nguy hiễm là gì. Nhiều người đả tặt lưỡi thương hại lủ con không cha...
Nấu cơm, kho cá, nấu canh thì nghiên cứu đủ thứ món, có bữa các em không nuốt được vì nó giống cơm xà bần, lại vừa mặn vừa cay, lại còn tanh ói nữa. Vậy mà mẹ tôi nào có biết gì đâu. Đi chợ là cơ hội được ghé quầy sơn đông mãi vỏ coi xiếc, ảo thuật miển phí, ngày nào cũng vậy, không có thì cãm thấy hụt hẩn và buồn. Có lần mải xem, bị lưu manh móc sạch tiền chợ, sợ đến phát khiếp, đến độ định tự tử, nhưng vì sợ chết nên về míu máo nói dóc với mẹ là bị làm rớt tiền lúc nào không hay. Mẹ không tin vì mẹ đã dặn tiền và giấy ghi để đi chợ phải cầm trên tay, con mặc xà lỏn bỏ đừng để túi sau khó móc ra, bỏ túi áo thì dễ rớt... Mẹ bắt tôi nằm cúi xuống đi văng cầm roi nhịp nhịp, gạn cho tôi phải biết nói thành thật. cuối cùng phải khai sự thật. Mẹ không đánh mà còn nói tội nghiệp cho con tôi...mà mẹ còn cười nữa, tôi không hiễu tại sao nữa.


Việc học cũng vậy. Đầu năm nhận sách giáo khoa đem về nhà, thì hơn tuần sau tôi đã đọc hết sạch. Đọc hết, tìm cách giải trước những bài trong sách. Giỏi toán, nhưng dốt văn, cái tệ nhất là học bài lâu thuộc, nên tôi rất chăm nghe thầy giảng bài. Tôi say sưa xem đó là một trò giải trí... nên đến lúc học thì tôi học rất nhàn hạ và học rất giỏi, Có lần hồi năm học lớp Ba thầy giáo đặc cách cho tôi học thử lớp lớn hơn, chỉ vì toàn là các bạn mới, lớn tuổi hơn mà lạ hoắc, tôi sợ quá trốn học, thầy giáo buộc phải trả tôi lại lớp củ, mà lòng thầm tiếc cho tôi. ..
Nghĩ cho cùng, tuổi thơ của tôi không bị đánh mất hoàn toàn. Có lẽ vì vậy tôi chửng chạc hơn đám trẻ cùng lứa, khi chơi thì phải chơi trò có thủ lảnh, nếu không có trò cần thủ lảnh thì không được chơi trò gì cả. những lúc đó tôi thường quan sát này nọ để cười một mình...
Thỉnh thoảng mẹ tôi thấy tội nghiệp dẫn chúng tôi đi xem xi nê ma, phim Án độ. Thường khi xem xong mẹ hay khóc. Không hiểu mẹ khóc cho nhân vật trong phim hay mẹ khóc bởi sự cô đơn và bất hạnh của mẹ, vì thường những lúc như vậy không có ba đi cùng. Tôi cũng không quan tâm lắm về vấn đề này. Nói đúng hơn chưa đủ biết để hiễu là những bất hạnh đang phủ lên gia đình của mấy mẹ con chúng tôi.

Và cuộc sống nó diển ra như những gì nó phải diễn...
Mẹ tôi lần lượt sinh ra những đứa em kế tiếp. Vì không đủ tiền đóng học phí cho chúng tôi, nhưng muốn cho chúng tôi được tiếp tục cắp sách đến trường, mẹ tôi quyết định tôi phải bỏ học lớp Nhì, ở một trường tư thục, để xin vào học lại từ đầu lớp Năm ở một trường nhà nước, xa lơ xa lắc, phải đi một chuyến đò, hai tuyến xe ô tô buýt mới tới được trường học, vì học ở trường nhà nước được miễn hoàn tòan học phí, nhà trường vừa mở lớp ưu tiên dành riêng cho những đứa trẻ di cư 1954, không phân biệt tuổi tác.
Cả ba anh em tôi phải học cùng môt lớp: lớp Năm, chung với các bạn nói chuyện rất khó nghe! Không hiểu sao lúc đó tôi ngu quá, không cố gắng thuyết phục mẹ hãy thương con, cho con được tiếp tục học lớp Nhì, để sau này con được làm kỹ sư chế tạo máy, dù tôi rất mê hội họa từ tấm bé.
Mặc dù vậy lương của mẹ tôi cộng thêm một phần ba lương của ba tôi cấp dưỡng, không đủ để trang trải cho chúng tôi đi học và nuôi dưỡng năm anh em chúng tôi lúc bấy giờ.
Mẹ tôi dần quen sống cảnh thiếu bóng chồng, tụi tôi cũng thế, cũng quen dần cảnh thiếu bóng cha. Bây giờ nghĩ lại cãm thấy mình tội lỗi: Nhiều lúc tôi mong ba tôi càng ít về nhà càng tốt, vì mỗi khi ông về, trước khi ra đi, ông thường hay dạy bù chúng tôi bằng những câu viết bằng phấn trên vách nhà, kèm theo cái giá phải trả bằng mười roi. Dù ba rất thương yêu chúng tôi. Nhưng những trận đòn dích đáng thường xuyên mỗi lần ba tôi về thăm chúng tôi, vì chúng tôi hay quên mấy câu trên vách, Có lỗi mà bị đòn đã đành, các em tôi phạm lỗi, tôi cũng vẩn bị ăn mười sợi dây nịt, vì tội làm anh không biết dạy em.
Như vậy, trách nhiệm của ba tôi sang sẽ cho tôi từ khi tôi còn rất nhỏ. Từ đó tôi cũng rất nghiêm khắc với các em của tôi. Nhưng tôi khác ba tôi ở một điểm là tôi có dạy, có răn, có đe, và có cả yêu thương đùm bọc, còn đòn vọt là giải pháp sau cùng . Sau này nghĩ lại tôi có phần ác với các em tôi, vì chúng cũng cùng chung số phận bất hạnh như tôi. "Thật ra anh muốn các em nên người, muốn các em phải vượt qua được cái xấu, và đạt cho bằng được cái tốt hầu thoát qua được những nổi bất hạnh mà cả gia đình chúng ta đang gánh chịu. Sự thật là anh muốn thay mẹ, để dạy đỗ các em thôi...Vì mẹ đầu tắt mặt tối đi làm thường xuyên từ sáu giờ sáng đến mươi giờ đêm mới về đến nhà gặp mặt các con của mẹ..."
3.- Thời tuổi vị thành niên của tôi.
Đường đời, thật quá chông chênh. Bảy năm sau tôi cũng vừa bò lên lớp Đệ Lục trong mặc càm và hờn tủi, vì các bạn đồng lứa của tôi khi trước, bây giờ đă có bằng Trung học Đệ nhất cấp và đang bắt đầu học lớp Đệ Tam . Thời điểm này mẹ con tôi đã về ở với ba, mẹ tôi xin làm công nhân cùng hảng nơi ba làm. Bà Hai và các con của bà ở nhà thuê nơi khác, tối ba thường về với bà ấy và các em cùng cha với tôi . Mẹ tôi không nói gì, bà rất hiền hậu, và giỏi chịu đựng.
Vừa được nhập học lớp Đệ Lục hơn tháng, thì có người làm chung với mẹ, giới thiệu cho tôi vào học nghề thợ nguội ở trong cùng một hảng với ba mẹ tôi, có hưởng lương áp răn ti. Họ thấy hoàn cảnh mẹ tôi quá khó khăn, nợ nần lắt nhắt, con cái thì tám đứa nhóc nheo, còn tôi đã lớn tồng ngồng, có học hành nữa chắc cũng chẳng tới đâu.
Lần này, tôi đủ lớn khôn để phân tích cho mẹ nghe những thiệt thòi của tôi phải gánh chịu: những kiến thức tối thiểu tôi cần được trang bị, để thoát khỏi cảnh bần cùn ngu muội. "Dù con không thi đậu nổi cấp bằng Tú Tài con cũng có được kiến thức mà sống. Con đã học trể lắm rồi, nếu nghỉ học là một điều bất hạnh cho con".- Và tôi đã khóc. Mẹ tôi cũng khóc.-"Nếu con ham học như vậy, thì thôi, má cũng đành lo cho con tiếp tục đi học. Má sẽ cho ba đứa em nhỏ nghỉ học để lo cho con. Híc híc..." -Tôi biết mẹ tôi nói thật lòng, tim tôi đau nhói. Nhưng vì quá ham học nên tôi ích kỹ im lặng không chối từ.

Còn mẹ tôi như vừa trút xong gánh nặng. Vì đã quyết định xong một việc lớn. Tối đến, nhìn gương mặt mẹ tôi vô tư lự, buồn dàu dàu, mẹ ngồi chăm chỉ sửa lại cái quần tây củ của ông Mách gát dan cho, để tôi mặc mà tiếp tục đi học. Tôi đã bật khóc lần nữa.
"Thưa má con sai rồi, thà một mình côn nghỉ để cho ba đứa nó đi học. Thứ hai này con sẽ đi học nghề. Đi làm có tiền, con xin má cho phép con chỉ phụ má tiền cơm phần của con. Còn lại bao nhiêu, con dành tiền để đi học lớp Bình Dân Học Vụ, dạy vào ban đêm, một năm hai lớp"...
Vì mới vào lớp Đệ Lục, nên tôi phải đành ghi danh vào lớp Thất Lục ( một năm hai lớp), như vậy tôi phải học chồng thêm một lần nữa lớp Đệ thất . Sáng sớm đi học võ, Mặt trời chưa ló dạng phải bỏ võ đường, đi làm. Chiều vừa hết giờ làm quăng vội cái vá trộn hồ hoặc chiếc xe rùa. Đạp riết cái xe cà tàng về nhà tắm rữa thật kỷ,cho ra dáng thư sinh, vì nếu không kỹ lưỡng nước xi măng nổi mốc lên quê với bạn bè cùng lớp. Rồi ăn cơm qua loa, phóng vội đến trường, nuốt từng chữ của thầy giảng bài, để đở phải về nhà ngồi cắn viết, cái nào chưa hiểu thì hỏi cho tới cùn, nên thường bị mấy cô chú lớn tuổi thường là công chức cùng học phản đồi.

Thường thường về đến nhà là lật bài ra học và làm bài cho đến khi nào xong mới đi ngủ. Bốn giờ sáng thức dậy, sống tiếp cho ngày hôm sau...Thân thể như con cò ma, cao lêu nghêu, ngất nghểu. Lúc này lương học nghề quá ít không đủ cho tôi mua sắm sách vỡ để đi học, nên học nghề sau một năm toàn là bị sai vặt, tôi đă xin làm cu li cho thợ hồ đế có lương cao hơn chút đỉnh hầu đủ trang trải cho cái việc học của tôi. Đặc biệt là cũng không muốn nhìn cảnh làm lụng vất vã của mẹ tôi trong hảng này.
Mẹ tôi thấy tôi tranh thủ để dành lại thời gian bị đánh cắp trong cuộc đời của tôi mà bà xót xa. " Con à! Sức người có hạn, con mà cố quá có ngày ho lao, thì cuộc đời con cũng chẳng còn gì... Con có bề gì làm sao má sống được. Má thấy con khổ như vầy mà má ân hận, cũng chỉ tại ba mày, phải chi,,,".
Tôi chỉ cãm thấy càng thương mẹ nhiều hơn, còn đối với ba trong đời tôi chưa lần trách ba của tôi, dù một lời ở trong lòng. Tôi chỉ buồn sao số mình quá nhiều lận đận. Cái mà tôi trân trọng là nhờ có ba mẹ nên mình mới được hiện diện trên cỏi đời này. Giả sử không có ba và mẹ tôi thì liệu rằng trên cõi đời này, trần gian này có tôi hay không? Nếu là người cha khác thì chắc chắn không phải là tôi rồi. Vì vậy tôi vẫn yêu quý ba tôi như là mẹ, kể cả sự kính trọng. Còn tình thương thì có lẽ tôi phải phân tích như thế này. Dù cha tôi rất thương tôi, đúng hơn là rất thương các con, Nhưng tình thương đó ông san sẽ cho nhiều nơi, nên ông ấy đã cho tôi ít hơn mẹ tôi cho tôi, nên thành thật mà nói, tôi yêu mẹ tôi mhiều hơn. Tôi nói vậy không biết có lỗi đạo làm con hay không?

4.- Thời tuổi thành niên của tôi.
Cuối cùng tôi cũng bước tới được lớp Tam Nhị. Tôi cũng sẽ có dịp đi thi Tú Tài 1. Tôi náo nức chờ đợi cái ngày đó, dù biết chắc cái sự học của tôi không đủ khả năng đậu để lấy bằng.
Nhưng cuộc đời tôi nó hơi bị khốn nạn. Cái danh nghĩa: "Hồi đó tao cũng có đi thi Tú Tài!" vỉnh viển không bao giờ tôi được thốt lên. Chiến tranh đã cướp đi điều đó của tôi.
Tết Mậu Thân.
Bỏ lại sau lưng tất cả những gì tôi ấp ủ. Ra đi nhập ngủ theo lệnh Tổng động viên của chế độ Sài gòn.
Tôi dã dấn thân bất đắc dĩ vào cuộc chiến, cầm súng đối đầu với người phía bên kia cũng là những người Việt như tôi....Và tôi đã lập gia đình , vợ đang mang thai đứa con đầu lòng trong thời chiến...
Ba mươi tháng tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm. Cách Mạng thành công. Cuộc đời tôi lại thêm một khúc quanh mới. Sau khi học tập vài ngày, và đến khi đứa con trai đầu lòng chào đời. Tôi được chính quyền cách mạng khuyến khích hồi hương hoặc đi kinh tế mới. Để chuộc lại lỗi lầm của mình đối với dân tộc, với đất nước., tôi đã tình nguyện xung phong đăng kí đi hồi hương về quê ngoại.
Hai bàn tay trắng, một vợ và đứa con còn đỏ hỏn, từ biệt cha mẹ anh em, ra đi mà trong lòng không mang theo một chữ gì gọi là hiếu, trong mớ hành trang hồi hương của mình...để đi lập nghiệp ở một nơi chưa lần đặt chân tới.
Rồi sau gần bảy năm trả giá cho cuộc đời lầm lở của mình. Tôi trồi đầu trở về thành phố, xin tá túc vào một con hẻm hơn chừng mười mét vuông, kế nhà của cha mẹ tôi, làm lại cuộc đời từ đầu. Cha mẹ tôi sắp đến tuổi về hưu, các em tôi đả lớn, Đứa đi làm, đứa đi nghĩa vụ quân Sự. Cơm áo gạo tiền mạnh ai nấy sống. Chữ hiếu dường như tất cả trong gia đình không ai nghĩ trong đầu, chớ đừng nói chi chuyện TRẢ HIẾU.
Và dòng đời cứ trôi, đất nước mở cửa. Cuộc sống dể thở hơn. Tôi và bà xả đã đeo bám vào cái nghề thủ công mỹ nghệ gỗ gần ba mươi năm từ sự gợi ý của thằng em kế tôi, nghề này có duyên với tôi hơn cái nghề kỹ sư mà tôi hằng mong ước từ lúc nhỏ.


Cuộc sống cứ thăng trầm, khi thì sình lên lúc xẹp xuống, cày ngày cày đêm, vậy mà vợ chồng tôi lây lất trong chật vật vật, cũng nuôi được bốn đứa con học hành được hơn Tú Tài. Tâm niệm phải làm sao lo cho các con của tôi được học hành hơn tôi, đã tôi được toại nguyện. Tôi mong rằng các con tôi cũng có tâm niệm giống như tôi. Và rồi... tất cả chúng nó đã có gia đình , sau hơn sáu năm từ khi thằng con trai trưởng lập gia đình, chúng nó đã mang về cho tôi tất cả chín đứa cháu: nội, ngoại .
Thời kỳ kinh tế thị trường khiến mọi người dễ thở, nhưng cũng nhiều khắc nghiệt, cạnh tranh giá cả không khoan nhượng, khách hàng mượn đầu heo nấu cháo...v.v... Có kẽ khóc người cười. Mặc dù làm ăn cò con nhỏ lẽ, nhưng nhóm thợ của tôi cũng không thoát khỏi phá sản , sạt nghiệp, nợ nần tứ giăng. Bản thân tôi không đủ trình độ quản lý để tiếp tục sản xuất. trong khi công việc đang trên đà phát triển. Nên tôi đành phải giải nghệ, về hưu non.
Nhà xưởng được hơn trăm mét vuông lại nằm trong khu vực giải tỏa để làm khu đô thị mới , tôi đành giao nhà xưởng lại cho dự án này. Nhận đựơc tiền đền bù kha khá nhưng vẩn không đủ mua một căn nhà nhỏ ở nội thành. Sau khi trang trải nợ nần. Tôi ra một vùng nông thôn ngoại thành, mua lại một căn nhà cấp bốn lụp xụp nhưng khá rộng rải, nhà với sân cũng cứng trăm mét vuông, sửa chửa lại tương đối khang trang, chỉ hai vợ chồng tôi dọn về ở.
Con cái đứa theo chồng, đứa có nhà riêng, hàng tuần chúng nó thay phiên hoặc cùng tụ lại nấu nướng cùng ăn, xong rồi ai lại về nhà nấy. Hàng tháng chúng nó trợ cấp mỗi đứa một số tiền, cộng thêm ít tiền lãi ngân hàng, vợ chồng cũng đủ lây lất qua ngày.
Tôi đă hưởng được hạnh phúc sau cú phá sản này. Thật trớ trêu thay cho cuộc sống...Lúc làm sặc gạch, mang tiếng: hàng bán toàn cho Việt kiều và người nước ngoài. Vậy mà nợ nần tứ vây khốn, chổ ở thì vợ chồng và bốn đứa con sống chui rút trong căn gác sép chật hẹp bé tí teo ngày nào. Đến lúc phá sản lại được sống cuộc sống an nhàn đáng sống, nhà cửa khang trang, con cháu được gần gũi thường xuyên.
Tôi đã thoát cái vòng danh lợi lanh quanh. Tôi đã quẳng gánh lo đi...Tôi thường cười những nụ cười "không hiểu" cho số phận của mình.
Lúc này, tôi mới rảnh rang nhìn lại và suy gẫm những cái mất còn. Ba tôi đã mất mười mấy năm nay. Mẹ tôi tôi đã hơn tám mươi tuổi sống ở ngôi nhà củ cùng với hai đứa em trai và một gái, tiền nông nhờ vào tiền trợ cấp của vợ chồng đứa em Út, đi lao động hơp tác ở Đức và định cư luôn bên ấy hàng tháng gởi về nuôi mẹ.
Chử hiếu, trong từ thời gian tôi trưởng thành đến bây giờ, tôi có đủ lý do để biện minh: nào là cơm áo gạo tiền, nào là hoàn cảnh của thời cuộc đẩy đưa, để có quyền quên... Và tôi cũng có lý do để không cần quan tâm đặt ra trong thời điểm này. Ở nhà mẹ tôi có cả ba đứa em cùng lo cho mẹ, tiền bạc thì khỏi lo, đã có vợ chồng Út lo, nên tôi an tâm và vui sống hưởng thú điền viên cùng con, cháu lúc tuổi cận lục tuần...
Tôi đã vờ đi chử hiếu, Chử hiếu đã có người lo. Mình khỏe re...
5.- Thời tuổi xế chiều của tôi.
Nói dể khó làm: "TRẢ HIẾU cho MẸ". Nhưng một khi đã làm thì không còn muốn nói gì nửa. Nên tôi không nói. Tôi sẽ làm và đang làm...dù tôi biết trước là khó làm...


Mẹ tôi đã tám mươi bảy tuổi, đang bệnh nặng, trong tình trạng bắt đầu quên lẩn. Còn tôi vừa bước sang tuổi sáu mươi hai, trong người đủ thứ bệnh linh tinh, vợ tôi thì bị thoái hóa cột sống và bị loãng xương nặng.., Hiện nay vợ chồng tôi đã đem mẹ tôi về đễ chăm sóc, phụng dưởng hơn hai năm rồi. Dù mẹ tôi bệnh rất nặng, nhưng sức khỏe tương đồi tốt so với những người cùng tuổi như bà, tuy nhiên bà vẫn phải chịu đựng những cơn đau quằn quại từ bệnh tật.
Xin các bạn hãy chúc phúc cho mẹ tôi, và cả cho tôi nữa: vẩn còn được cài bông hồng trên áo.

Chúc các bạn được dài lâu cài bông hồng màu đỏ thắm trên áo, trong cuộc đời làm con của mình. Trân trọng cám ơn các bạn đã quan tâm.
Tôi xin dừng nơi đây.
Viết về mẹ: http://meungthu.vnưeblosg.com/
Viết về nghề: http://traugia.vnưeblosg.com/
meungthu.vn